Cậu bé mũi dài
Ngày xửa ngày xưa, có một cậu bé sở hữu cái mũi rất dài. Vì thế mọi người gọi cậu là “Bé Mũi Dài”. Một buổi sáng đẹp trời, Bé Mũi Dài nhìn thấy vườn hoa và thấy một cây táo sai trĩu quả. Những quả táo chín đỏ, mọng nước và thơm nức, trông rất hấp dẫn. Chú bé vội vàng leo lên cây để hái nhưng mãi vẫn không trèo được vì vướng phải chiếc mũi dài của mình.
Quá bực bội, Bé Mũi Dài liền nói:
- Ước gì cái mũi của tôi biến mất. Vì tôi chỉ cần mỗi cái miệng để ăn đủ thứ thơm ngon trên đời. Tôi cũng chẳng cần có tai và mắt làm gì cả.
Bạn Ong Nâu và chim Họa Mi đứng gần đó, nghe thấy vậy đều ngạc nhiên nói:
- Tại sao bạn không cần mũi? Đối với chúng tôi mũi rất cần. Bởi vì có mũi chúng tôi mới có thể ngửi và phân biệt được các mùi thơm khác nhau của các loài hoa.
Một lúc sau, chim Họa Mi bay đến chỗ Bé Mũi Dài nói:
- Nếu không có tai, bạn làm sao nghe được tiếng hót trong trèo của tôi và những âm thanh kỳ diệu xung quanh?
Các chị hoa hướng dương cũng rung rinh nói:
- Nếu không có mắt, bạn có thể nhìn thấy những màu sắc rực rỡ của chúng tôi không?
Bé Mũi Dài nghe xong liền hốt hoảng vì thấy mình không thể thiếu các bộ phận này được. Từ đó, Bé luôn giữ gìn đôi mắt, đôi tai và cái mũi của mình cũng như không bao giờ có ý định vứt chúng đi nữa.