Khỉ con biết vâng lời
Một buổi sáng nọ, Khỉ mẹ dặn Khỉ con xuống núi hái trái cây. Vì mải rong chơi, Khỉ con liền quên mất lời mẹ dặn. Do đó, khi thấy Thỏ đang đuổi bắt Chuồn Chuồn thì Khỉ con cũng tham gia cùng.
Đến chiều về tới nhà, Khỉ con không mang về cho mẹ được loại trái cây nào. Khỉ mẹ buồn lắm và nói với con rằng:
- Mẹ cảm thấy buồn khi con không nghe lời dặn của mẹ. Bây giờ, trong nhà không có thức ăn là vì con mải ham chơi, quên việc hái trái cây đó.
Khỉ con biết lỗi, nức nở và cúi đầu xin lỗi mẹ. Một lúc sau, Khỉ mẹ lại cõng Khỉ con trên lưng vào rừng tìm trái cây cho bữa tối.
Một hôm, Khỉ mẹ không may trượt ngã, khiến chân bị đau nên không đi kiếm ăn được. Khỉ mẹ nói với Khỉ con rằng:
- Mẹ bị đau chân, không đi được, con tự mình đi kiếm trái cây ăn nhé!
Nghe lời mẹ dặn, Khỉ con mang giỏ trên lưng và chạy xuống núi để tìm hái trái cây. Trên đường đi, Khỉ con thấy chuối liền hái, thấy bắp liền bả và cho tất cả vào giỏ. Khi thấy Thỏ đang đuổi bắt Chuồn Chuồn, dù rất vui nhưng nó lại không tham gia. Vừa đi về Khỉ con vừa tự nhủ: “Mình không nên ham chơi, phải nhanh chóng về kẻo mẹ mong”.
Khi Khỉ mẹ thấy Khỉ con trở về với một giỏ đầy ắp trái cây tươi ngon thì mừng lắm. Khỉ mẹ liền khen:
- Con biết nghe lời mẹ, thật là đứa trẻ ngoan.